Hồi tháng 3, tôi ngồi uống cà phê với một người bạn đang làm việc cho một giao thức restaking lớn. Cậu ấy nói: "Mình thấy EigenLayer đang trở thành 'Nga' trong thế giới AVS, còn các rollup là 'Trung Quốc' – một bên có vũ khí hạt nhân là thanh khoản tập trung, bên kia có sức mạnh công nghiệp là khối lượng giao dịch." Tôi cười, nhưng trong đầu đã thấy một phép ẩn dụ sâu hơn.
Bài phân tích về quan hệ Trung-Nga gần đây chỉ ra rằng, khi một bên rơi vào khủng hoảng (Nga vì chiến tranh Ukraine), họ buộc phải phụ thuộc vào bên kia (Trung Quốc) về kinh tế và công nghệ. Kết quả: quyền lực dịch chuyển, nhưng không phải kiểu 'cấp trên-cấp dưới'. Đó là sự phụ thuộc có cấu trúc – một bên cần, một bên cho, và người cho nắm đòn bẩy.
Bây giờ, hãy nhìn vào hệ sinh thái blockchain. Sau nâng cấp Dencun, các rollup (Arbitrum, Optimism, Base, zkSync…) đang đổ xô sử dụng blob data. Họ tiết kiệm phí gas đến 90% so với calldata. Nhưng có một điểm mù: dữ liệu blob sẽ bão hòa trong vòng hai năm. Khi đó, phí gas của mọi rollup sẽ tăng gấp đôi, bất kể chúng có tối ưu thế nào. Ai kiểm soát blob? Ethereum L1 – giống như Trung Quốc kiểm soát nguồn cung chip cho Nga. Các rollup trở thành 'người phụ thuộc', dù họ tự hào về khả năng mở rộng.
Tôi đã từng audit một DAO rollup vào năm ngoái. Họ tự tin rằng 'chúng tôi độc lập hoàn toàn với Ethereum'. Khi tôi hỏi về rủi ro tắc nghẽn blob, họ im lặng. Đó là bài học từ ICO Tezos 2017: lý tưởng phi tập trung không tự động mang lại quyền tự chủ. Tự do không có quản trị chỉ là hỗn mang.
Nhưng câu chuyện không chỉ một chiều. Nga có vũ khí hạt nhân – với rollup, đó là khả năng fork L1 hoặc xây dựng L1 riêng. Nếu phí blob quá cao, các rollup lớn (như Arbitrum) có thể kích hoạt 'emergency escape hatch', chuyển sang sử dụng calldata hoặc tự triển khai sequencer riêng. Giống như Nga dựa vào năng lượng hạt nhân để giữ quyền tự chủ chiến lược. Tuy nhiên, chi phí cho việc đó rất lớn: mất lợi thế tương thích, mất thanh khoản từ Ethereum. Lòng tin? Có giá nhưng không mù quáng.
Điểm mấu chốt là 'cấu trúc phụ thuộc' không đồng nghĩa với 'bị kiểm soát'. Trong quan hệ Trung-Nga, Trung Quốc không thể ép Nga từ bỏ vũ khí hạt nhân. Tương tự, Ethereum không thể ép Arbitrum đóng cửa. Nhưng Ethereum có thể điều chỉnh mức phí blob, thay đổi lịch trình nâng cấp, thậm chí ưu tiên một số rollup nhất định thông qua cơ chế governance. Ai thực sự kiểm soát? Câu hỏi đó đã ám ảnh tôi từ năm 2017 đến giờ.
Tôi từng chứng kiến một proposal trong Uniswap DAO bị từ chối vì cá voi bỏ phiếu chống. Tỷ lệ cử tri bỏ phiếu trên governance on-chain luôn dưới 5%. Đó không phải 'ra quyết định cộng đồng', mà là cá voi và VC giật dây sau bức màn. Với blob data, quyền lực cũng tập trung: chỉ có một L1 duy nhất cung cấp blob, và cơ chế quản trị của L1 đó bị chi phối bởi các validator lớn. Nếu bạn nghĩ rollup là 'tự do', hãy nhìn vào ai trả tiền cho gas cuối cùng.
Nhưng tôi vẫn lạc quan. Mỗi thất bại là một cơ hội học tập. Sự phụ thuộc hiện tại là động lực để các rollup phát triển giải pháp thay thế: data availability layer riêng (Celestia, Avail), hay sharding L1. Vòng đời của blockchain là vòng đời của đấu tranh quyền lực. NFT không chỉ ảnh, đó là văn hóa – và văn hóa đó đang dạy chúng ta rằng không có 'bên mạnh' hay 'bên yếu' tuyệt đối, chỉ có những người biết xây dựng lòng tin có căn cứ.
Câu hỏi cuối cùng cho bạn đọc: Bạn đang đứng ở vai trò nào trong hệ sinh thái? Là rollup cần blob, là validator kiểm soát gas, hay là người dùng chịu phí? Hãy chọn cách xây dựng, đừng chỉ giao dịch.